Tâm sự
 

Bị chồng coi thường quá lâu, tôi trầm uất và quyết ly hôn

Bị chồng coi thường quá lâu, tôi trầm uất và quyết ly hôn


»

22:41:52 25/09/2017
Chia sẻ
 

Chồng cũ tôi không xấu, chỉ là chúng tôi lấy nhầm người và đã sai trong cách đối xử với nhau. Tình cảm đã hết nên buông bỏ.

Bị chồng coi thường quá lâu, tôi trầm uất và quyết ly hôn

ảnh minh họa

Tôi thỉnh thoảng đọc mục Tâm sự nhưng thường chú ý phần bình luận để có cái nhìn đa chiều chứ không mấy khi bình luận. Sau khi đọc bài của bạn, tôi thực sự đồng cảm và muốn chia sẻ cái nhìn của người phụ nữ. Nói như vậy bởi vì chuyện của tôi rất giống với bạn, nhưng tôi là người vợ. Chồng cũ của tôi có nét tương đồng với bạn, cũng là người chăm chỉ, có trách nhiệm với gia đình bên nội, con cái và có giúp vợ việc nhà. Nhìn ngoài thì thấy ổn, vì xã hội ta thường cho rằng “đàn ông không cờ bạc, không rượu chè, không gái gú” là đạt tiêu chuẩn, nhưng không ai cho rằng “phụ nữ không hoang phí, không hút thuốc, không theo trai” là đủ. Vì thế có lẽ anh và chồng tôi đều ngỡ mình quá tốt rồi nên đòi hỏi quá nhiều ở người phụ nữ mình đã cưới chăng? Tôi không dám bình luận về hoàn cảnh của anh mà chỉ chia sẻ về cuộc sống cũ của mình.

Chồng cũ của tôi rất nặng nề chuyện ăn uống, đối nội và chăm con. Anh giúp tôi: đi chợ buổi sáng với lý do mua thức ăn tươi, phơi đồ và thỉnh thoảng quét dọn. Đổi lại anh soi xét tôi từng ly từng tí, ngày nghỉ tôi dậy muộn (8-9h) anh cũng mắng tôi đi chợ muộn. Anh mua gì tôi nấu nấy mỗi ngày, còn tôi mua cái gì anh cũng hỏi giá, soi xem hàng có tươi ngon không. Tiền anh giữ hết, tôi đối nội tốt, cả nhà chồng không ai phàn nàn, còn anh thường xuyên mắng tôi trước mặt bố mẹ tôi hay ngoài đường vì chuyện rất nhỏ. Có khi bố mẹ đẻ mắng tôi, anh còn mắng to hơn vì cho rằng anh mới có quyền mắng vợ. Anh nóng tính và tự ái cao, mỗi lần ai nói gì đơn giản lắm anh cũng giận rồi trút lên đầu tôi.

Công việc tôi căng thẳng nhưng vẫn cố gắng học tập thăng tiến thêm, việc nhà cũng làm hết, cố làm tốt để anh không phật ý, chăm con và dạy con chu đáo. Nhưng anh gặp ai cũng nói tôi chưa đủ khéo, rằng không có anh thì con sẽ bị sụt cân. Anh chê cái gì tôi cũng nghe và cố sửa, sửa rồi anh lại chê tôi cái khác, so sánh tôi với vợ bạn hay ai đó. Anh cứ thế làm tôi tổn thương hàng ngày, mỗi ngày một nặng nề. Còn tôi không dám chê anh một câu vì biết tính anh tự ái, anh nóng lên thì tôi cũng rất sợ. Tôi dần trở thành người lầm lì ít nói, cam chịu, suốt ngày nơm nớp sợ anh cáu. Tôi cũng ngừng chia sẻ vui buồn với anh vì nói vài lần anh coi tôi như trẻ con, không thèm chấp.

Bị coi thường quá lâu, tôi trầm uất vô cùng, bế tắc và đau khổ nhưng không ai hiểu. Chồng tôi vẫn cho rằng mình tốt mà không hề biết anh đã bạo hành tinh thần tôi mỗi ngày. Tôi có đàm phán nhưng anh vẫn coi thường và cho rằng tôi chỉ giận vớ vẩn và luôn nghĩ mình đúng. Cuối cùng, tôi không đàm phán nữa mà âm thầm chuẩn bị giải thoát cho mình. Khi chuyện được phơi bày, cả gia đình thở phào vì tôi thoát nạn. Hóa ra bao năm qua, bố mẹ đẻ tôi bị anh xúc phạm mà phải nín nhịn vì lo anh bạo hành tôi. Tôi thật bất hiếu với cha mẹ vì để họ chịu nhục cùng mình nhiều năm. Còn anh khi đó tỏ ra ngạc nhiên kinh khủng, giống hệt như tác giả bài viết trước, cũng tìm gặp hết gia đình tôi và bạn thân tôi nhờ giúp đỡ. Điều đó hoàn toàn vô nghĩa, bởi gia đình tôi và bạn bè đương nhiên ủng hộ tôi giải thoát. Giờ tôi ổn rồi, vất vả nhưng tự do và bình yên, không bị ai săm soi, không bị ai mắng mỏ, trút giận chê trách nữa.

Những người như chồng cũ tôi lúc nào cũng nghĩ mình tốt, yêu vợ, muốn giữ gia đình, thực tế họ cũng không còn yêu vợ nữa thì mới chê bai vợ đủ điều và coi thường như thế. Chẳng qua vì tự ái nên cố níu kéo mà thôi, cũng chẳng phải vì con bởi giờ mọi người đều hiểu, mẹ hạnh phúc thì con mới hạnh phúc, chứ mẹ lầm lì, trầm uất, nhu nhược thì con đâu vui gì. Cả anh hay chồng cũ tôi đều không xấu, vợ anh và tôi cũng không xấu, chúng ta chỉ lấy nhầm người và đã sai trong cách đối xử với nhau. Tình cảm đã hết thì nên buông tay để cả hai còn làm lại. Với câu chuyện của anh, vợ anh đã quyết và chuyển cả công tác, tức là chị ấy đã chuẩn bị tất cả rồi, quyết tâm rồi, không chỉ muốn ly dị mà còn muốn chạy thật xa khỏi anh rồi. Hãy để chị ấy có cơ hội được sống bình yên. Đừng mất công níu kéo hay nghĩ xem ai đúng ai sai, phải sửa thế nào, hay chị ấy có bồ hay không.

Bọn trẻ có thiệt thòi nhưng không có nghĩa tương lai chúng bị hủy hoại. Tôi thấy người bố gia trưởng và người mẹ nhu nhược sẽ tạo ra một thế hệ mới những bạn trẻ, nam thì không biết tôn trọng phụ nữ, không biết mình biết ta, còn nữ thì cam chịu, như thế bi kịch sẽ tiếp tục. Tôi đánh giá rất cao việc anh cho hai con ở với mẹ, tôi tin chị ấy sẽ dạy cho hai bé trở thành những người đàn ông mạnh mẽ, trưởng thành và (đôi khi) còn thành đạt hơn trẻ bình thường bởi chúng biết đau khổ thì biết trân trọng hạnh phúc. Phần anh, cứ chuẩn bị tốt cả tài chính để phụ vợ nuôi con, giữ sức khỏe, tinh thần, phấn đấu sự nghiệp của chính mình để các cháu có thêm chỗ dựa khi cần. Anh hay chồng cũ tôi cũng cần có cơ hội làm lại cuộc đời. Trong mắt các anh thì vợ mình có hay ho gì đâu, không còn yêu người ta thì anh tìm người khác có phải hơn không, việc gì phải cố thay đổi bản thân quá nhiều khi điều đó là không thể.

Theo VNE

Tin liên quan

 
Chia sẻ
 

Chuyên mục: Tâm sự

« »

 

Tags: , , , , , , , , , , ,

 


Tin mới


Xem nhiều


Tiêu điểm



Bạn có biết!


Chuyện của sao


Người đẹp


Sành điệu


Truyền hình thực tế


phim châu á




Desktop version | Lên đầu