Tâm sự
 

Bởi vì im lặng chúng ta đánh mất nhau mãi mãi

Bởi vì im lặng chúng ta đánh mất nhau mãi mãi


»

16:23:36 12/09/2017
 

Im lặng không có nghĩa là hết yêu thương nhưng cứ như vậy chúng ta sẽ đánh mất nhau trong hàng ngàn hàng vạn câu hỏi tại sao…

Bởi vì im lặng chúng ta đánh mất nhau mãi mãi 

Sự im lặng đã giết chết tình yêu của chúng ta. (Ảnh minh họa: Hoàng Xuân Hiếu)

Chúng tôi, mà đúng hơn là chỉ mình tôi vẫn luôn sống trong mối hoài nghi về lý do người ấy rời xa. Việc một người thân thuộc tự dưng biến mất khỏi cuộc đời ta, không một lời chia ly quả thực luôn là một dấu hỏi chấm với người ở lại.

Bởi vì im lặng nên người ta không hề biết tôi đã tổn thương như thế nào, đã khổ sở đếm từng ngày trôi qua trong nỗi nhớ cồn cào mà không thể gào thét. Hai chữ im lặng thực sự ám ảnh tôi đến tận bây giờ, khi mà mối quan hệ ấy đã tan vỡ từ rất lâu.

Tình yêu, suy cho cùng chỉ là thử thách của tuổi trẻ, điên cuồng kiếm tìm rồi nhẫn nại bên nhau đến cuối cùng lại chọn cách rời xa trong im lặng. Khi người ấy quay đi, tôi đã không níu tay, không một lời vặn hỏi nguyên căn, thế nên cuộc sống của tôi luôn chìm trong những hoài nghi. Là vì tôi không đủ dịu dàng và thông mình hay vì ngay từ ban đầu tôi chỉ là quân cờ trong trò chơi tình ái của người?

Dù trái tim rỉ máu, dù lòng bão tố nhưng tôi cũng không hề một lần gọi điện thoại cho người ta. Bởi đơn giản, im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương, tôi vẫn dõi theo người ấy. Hơn một lần trong ngày tôi vẫn lén lút vào trang cá nhân chỉ để xem người ta có ổn không, sống tốt không hay chỉ đơn giản là ngắm nhìn lại gương mặt hanh hao nỗi nhớ xen lẫn buồn đau ấy.

Chắc người chẳng biết đâu sự im lặng của người ngày đó đã giết chết trái tim đa sầu đa cảm nơi tôi. Tôi không còn một chút cảm xúc nào với thứ gọi là tình yêu, tôi chán ngán những lời tán tỉnh không đầu không cuối. Qủa thật không mấy dễ dàng chữa lành vết thương đã khắc cốt ghi tâm.

Tôi không cười và người cũng chẳng lụy, cứ thế chúng ta đánh mất nhau trong sự im lặng đầy nhẫn tâm. Chẳng biết bây giờ người có còn giữ thói quen cũ, tôi không ngốc nghếch dầm mưa chỉ để khóc cho thỏa nỗi đau người gây ra.

Con người, ai cũng có một thời yêu hết mình và đau hết mình khi tình yêu tan vỡ. Tôi không biết bằng cách nào mình có thể vượt qua quãng thời gian muộn phiền ấy, chỉ biết rằng mấy cuốn nhật ký đầy hình bóng người vẫn giữ khư khư trên giá sách.

Bởi vì im lặng chúng ta đánh mất nhau mãi mãi

Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu lý do tại sao người ấy cất bước rời xa. (Ảnh minh họa: Hoàng Xuân Hiếu)

Mỗi lần ai đó vô tình nhắc đến người, tôi vẫn thấy nhói đau nơi ngực trái, kí ức cũ kĩ nhưng dường như hoài nghi chưa giải đáp khiến tôi mãi mãi không thể quên. Khi đã trưởng thành hơn, tôi mới hiểu hóa ra tình yêu cần sẻ chia và thấu hiểu.

Một người mang trong mình những chất chứa suy tư còn một kẻ vô tâm, hờ hững thì có tình yêu nào mà không chết yểu? Rồi tôi cũng cảm thấy bản thân dư thừa với chính mối quan hệ mà mình gìn giữ, nâng niu bằng cả thanh xuân. Khi người ta im lặng quá nhiều, có lẽ họ đã mỏi mệt với đối phương, rời xa là một điều sớm muộn.

Nhưng tại sao không chọn cách chia xa trong rõ ràng, một lời cho nhau chẳng lẽ khó khăn đến vậy sao? Ngày đó tôi khóc rất nhiều, có thể khóc bất cứ nơi đâu khi lòng trống vắng, nhưng tôi thường lang thang phố cũ và khóc đến sưng mắt mới chịu về nhà.

Người ta thường nói, người giữ mãi sự hoài niệm về quá khứ đã qua thì sẽ chẳng bao giờ có thể tự chữa lành vết thương ấy. Đúng thế, niềm đau xưa cũ mãi mãi ở lại nơi đáy tim, chất chứa hàng ngàn giọt nước mắt tôi khắc vì người ấy.

Tôi thương người, thương đến đau lòng vẫn không thế nói cho rõ lòng mình. Bởi đơn giản, với người ta tôi đã là kẻ xa lạ, chỉ là một người dưng trong hơn 7 tỷ người trên thế giới này mà thôi. Chẳng gặp lại nữa, chẳng chuyện trò như ngày xưa, không lời hỏi thăm, tất cả những gì còn sót lại chỉ mình tôi cất giữ.

Hạnh phúc ngắn ngủi, đau thương dài rộng nên im lặng nghĩa là chúng ta sẽ đánh mất nhau mãi mãi. Một lần chia xa thì dù có gặp lại cũng là nụ cười đầy gượng gạo, dù lòng vẫn đầy tiếc nuối nhưng mọi thứ cũng đã quá muộn màng.

Bởi vì im lặng nên người không hề biết đầu dây bên kia tôi đang thương tổn đến nhường nào.

Bởi vì im lặng, nên tôi chẳng hiểu người buồn hay vui khi chọn cách buông bỏ những kỉ niệm đẹp vô ngần ấy.

Bởi vì im lặng nên chúng ta đã bỏ lỡ niềm chân thật cuối cùng và xa nhau mãi mãi…

Theo Dân Trí

Tin liên quan

 
 
Chia sẻ
 

Chuyên mục: Tâm sự

« »

 

Tags: , , , , , , , , , , , , , , , , ,



Tin mới


Xem nhiều


Tiêu điểm



Bạn có biết!


Chuyện của sao


Người đẹp


Sành điệu


Truyền hình thực tế


v-pop




Desktop version | Lên đầu