Tâm sự
 

'Bố ơi, con ở nhà sẽ ngoan, sẽ nghe lời mẹ, bố về sớm với con nhé'

‘Bố ơi, con ở nhà sẽ ngoan, sẽ nghe lời mẹ, bố về sớm với con nhé’


»

10:04:17 12/10/2017
Chia sẻ
 

Tôi tin lời mẹ, nhất định mẹ không gạt tôi đâu. Rồi một ngày, khi đang chơi trong vườn, bất ngờ có một người đàn ông lạ bước vào nhà tôi, người đó cứ nhìn tôi trân trân….

– Lêu… lêu… lêu! Cái đồ không có bố.

– Chúng mày nói bậy, tao có bố. Bố tao sắp về rồi. Bố tao chỉ đi làm xa thôi.

– Mày đừng có nói dối, mày có bố sao trước giờ bọn tao chẳng thấy bố mày đâu. Chỉ có mình mẹ mày thôi à. Cái đồ nói dối nên mới không có bố. Lêu… lêu…

– Im đi, tao có bố. Tao không phải đang nói dối. Tao thật sự có bố mà.

Cứ mỗi lần bị đám bạn bè vây xung quanh trêu chọc chuyện không có bố là tôi lại ứa nước mắt tức nghẹn lại. Rõ ràng tôi có bố mà, mẹ bảo tôi có bố mà. Mẹ sẽ không gạt tôi đâu.

Chạy nhanh về nhà, ôm lấy mẹ khóc nức nở, tôi bảo:

– Mẹ ơi, sao bố mãi chưa về hả mẹ. Chúng nó cứ bảo con không có bố thôi.

– Yên tâm, bố sắp về rồi. Bố đi làm để gửi tiền về cho mẹ con mình đấy thôi. Con đừng nghe bạn bè trêu, tại chúng nó không biết thôi. Ngoan.

Tôi tin lời mẹ, nhất định mẹ không gạt tôi đâu. Rồi một ngày, khi đang chơi trong vườn, bất ngờ có một người đàn ông lạ bước vào nhà tôi, người đó cứ nhìn tôi trân trân. Tôi sợ lắm, lần đầu tiên tôi gặp người này, sao ông ấy cứ nhìn tôi như thể sắp khóc vậy.

Sợ hãi, tôi vội chạy vào bếp bảo với mẹ: “Mẹ ơi, có ai lạ lắm đang đứng ở sân nhà mình ý. Cứ nhìn con mãi thôi. Đáng sợ lắm”. Nghe tôi nói vậy, mẹ lật đật chạy ra ngoài xem là ai thì vừa nhìn thấy người đó, mẹ cũng rưng rưng ôm mặt khóc nức nở.

Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Tại sao mẹ cũng khóc vậy, rốt cuộc ông ấy là ai. Giật giật gấu áo mẹ, tôi hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, ai thế? Người quen hả mẹ” thì mẹ đẩy tôi ra trước, nghẹn ngào nói: “Yến à, bố về rồi đấy con. Chào bố đi”.

Như nghe thấy sét đánh bên tai, tôi ngạc nhiên không tả nổi. Bố… bố sao… Đây là bố tôi sao… Sao trông ông không trắng như bức hình mẹ từng cho tôi xem vậy. Nhìn ông da đen sạm đi, khắc khổ hơn trước nhiều lắm.

Ông thấy tôi, vội chạy đến ôm chầm lấy, nức nở nói lớn: “Yến ơi, bố về rồi đây. Con gái bố lớn đến chừng này rồi sao? Tốt, thật tốt. Gọi một tiếng bố nghe đi con”. Mặc dù không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng tôi cũng dần nhận ra ông giống với người trong ảnh mẹ hay cho tôi xem mỗi tối.

Tôi ôm chặt lấy bố, khóc nức nở: “Bố ơi, bố về rồi. Bố về với con rồi sao? Con có bố thật rồi. Mẹ không gạt con, con không phải đứa trẻ không có bố. Bố ơi, con nhớ bố lắm. Bố ơi”.

Bố ơi, con ở nhà sẽ ngoan, sẽ nghe lời mẹ, bố về sớm với con nhé

(ảnh minh họa)

Mẹ cũng chạy lại ôm chặt lấy hai bố con tôi. Cả nhà tôi đứng đó khóc lớn một lúc thật lâu. Bữa tối hôm đó là bữa tối hạnh phúc nhất trong 4 năm của tôi, được ăn cơm với cả bố lẫn mẹ. Được bố gắp cho miếng thịt rồi xoa đầu khen tôi ăn ngoan, tôi vui lắm. Cuối cùng, tôi cũng có bố rồi.

Thế nhưng, niềm vui chưa được lâu thì đã bị dập tắt khi 2 tuần sau, bố nói với tôi phải đi làm xa một lần nữa. Tôi không cho bố đi đâu, không được. Ông mới về chơi với tôi có mấy ngày mà, sao chưa gì đã muốn đi rồi chứ.

Bố đã hứa sẽ đón tôi mỗi ngày ở nhà trẻ, đã hứa với tôi sẽ bảo vệ tôi khi bị bạn bè bắt nạt, hứa với tôi sẽ ru tôi ngủ mỗi đêm rồi cơ mà. Bố đi rồi… ai sẽ là người làm điều đó cho tôi đây.

Mẹ dỗ mãi mà tôi không chịu nín, ngày tiễn bố ra sân bay, tôi cứ níu chặt lấy vali của ông mà khóc:

– Bố ơi. Bố đừng đi, bố đừng bỏ con mà. Con không đòi bố mua bim bim nữa đâu. Bố ở nhà với con đi.

– Con ngoan, bỏ bố ra đi, để bố đi làm kiếm tiền về nuôi con chứ. Ngoan nào, về mẹ mua kem cho.

– Không. con không cần kem. Con không muốn búp bê, con chẳng cần cái gì hết. Con chỉ muốn bố thôi.

– Yến, con. Bỏ vali ra đi con. Ngoan, nghe lời mẹ. Khi nào con đi học thì bố sẽ về với con. Bố hứa đấy.

– Khi nào con đi học bố sẽ về với con thật hả bố. Bố hứa đi.

– Ừ, bố hứa, ngoan, nghe lời mẹ nghen con.

– Bố ơi, con ở nhà sẽ ngoan, sẽ nghe lời mẹ, cũng không khóc nữa. Khi nào con đi học thì bố nhớ về với con bố nhé!

Nhìn bóng lưng của bố kéo vali đi khuất dần mà nước mắt tôi cứ nghẹn ứ lại. Rõ ràng tôi vưà hứa sẽ không khóc nữa cơ mà. Bố ơi, con khóc nốt hôm nay thôi. Con hứa với bố, sẽ ngoan, bố cũng nhất định phải giữ lời hứa nhé.

Mộc Miên / Theo Thể Thao Xã Hội

Tin liên quan

 
Chia sẻ
 

Chuyên mục: Tâm sự

« »

 

Tags: , , , , , , , , , , ,

 


Tin mới


Xem nhiều


Tiêu điểm



Bạn có biết!


Chuyện của sao


Người đẹp


Sành điệu


Truyền hình thực tế


sức khỏe




Desktop version | Lên đầu