Tâm sự
 

Cha mắc bệnh thế kỷ 10 năm rồi mà giờ tôi mới biết

Cha mắc bệnh thế kỷ 10 năm rồi mà giờ tôi mới biết


»

12:15:34 09/10/2017
Chia sẻ
 

Tôi biết cha đáng trách vì để nhiễm bệnh nhưng còn đáng trách hơn là để lây nhiễm cho cả mẹ nữa.

Cha mắc bệnh thế kỷ 10 năm rồi mà giờ tôi mới biết 

(Ảnh minh hoạ).

Gia đình tôi thuộc dạng trung bình về kinh tế ở một vùng quê xa, nhà có 4 chị em. Nhà tôi cũng được tiếng danh giá ở làng, mấy chị em đều học hành thành đạt. Cha tôi là con trai một, được ông bà nội cưng chiều từ tấm bé nên ít phải lao động nặng nhọc. Tất nhiên kinh tế trong nhà một tay mẹ lo lắng dù bà chỉ buôn bán nhỏ. Ngoài lo cho chị em tôi ăn học bà còn lo cho ông bà nội đau bệnh và cha tôi cũng chơi bời (trước đây ông cũng bài bạc nhiều bằng tiền của ông bà nội là chính, nhưng khi chị em tôi lớn lên thì bớt đi và có lẽ đã hết hẳn đến giờ). Mẹ tôi không bao giờ đi đâu xa, chỉ quanh quẩn ở nhà hết lòng lo cho cha mẹ chồng và chồng con. 8 năm trước, bà nội mất, rồi cách nay một năm ông nội cũng mất, cha tôi buồn nhiều, tu tỉnh phụ mẹ buôn bán và chỉ ở nhà không dám chơi như thời ông bà còn sống.

Rồi chị em tôi lần lượt lập gia đình, chị lớn còn độc thân, anh thứ đã lấy vợ đang định cư ở Australia, chị gái thứ kế tôi và tôi (con út) lấy chồng ở Hà Nội. Cách đây 2 tháng cha tôi bị bệnh nặng phải đi Hà Nội phẫu thuật. Sáng sớm, ông đến nơi chồng tôi định đưa ông đi nhưng tôi lại kêu anh đi làm để tôi lo cho cha, rồi mọi người thay nhau sau. Vào phòng cấp cứu của một bệnh viện có tiếng, tôi tiến hành làm các thủ tục xin mổ dịch vụ để cha tôi được làm sớm. Thủ tục xong hết từ 10h sáng nhưng đến gần cuối ngày cha tôi vẫn phải ngồi chờ không được mổ, dù các bệnh nhân vào sau đã mổ xong được ra phòng hồi sức.

Tôi rất sốt ruột nên gọi cho bác sĩ phụ trách mổ, cũng là người sáng giờ hướng dẫn ca của cha. Bác sĩ bốc máy và tôi hỏi tại sao lại vậy. Rất ôn tồn, bác sĩ nói mà tôi như chết điếng: “Tôi nói điều này, không biết em và gia đình đã biết chưa, cha em bị HIV nên phải cho mổ sau cùng, để tránh lây nhiễm và an toàn cho những bệnh nhân khác”. Tôi không tin, ban đầu còn nghĩ bác sĩ dựng chuyện để vòi vĩnh hay nhầm lẫn, rồi xâu chuỗi lại, từ sáng đến giờ họ cho cha thử máu đến 3 lần và thái độ của họ dành cho tôi và cha rất dè chừng. Cộng thêm việc cha tôi không dám đi thăm khám mà để bệnh diễn biến rất nặng không còn chịu nổi mới đi. Tôi suy sụp hoàn toàn nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để ra ngoài ngồi cùng, nói chuyện như không có gì xảy ra với cha.

Lúc này chồng tôi và vợ chồng anh chị đã đến. Tôi cố giữ bình tĩnh trước mặt mọi người. Tôi biết chuyện này không thể nói với chồng, anh rất tốt nhưng liệu có thể chấp nhận được chuyện cha vợ mình bị HIV, ai cũng sẽ nghĩ người không ra gì mới vậy. Tôi cũng không thể để chị gái kế biết vì chị ấy không phải là người hiểu chuyện, sẽ làm rối beng mọi thứ. Tôi quyết định gọi nói cho chị gái lớn biết, ban đầu chị không tin và nói rằng bệnh viện đó không ổn đừng tin. Nhưng sau chị thú thật cách đây một năm khi chị gặp chuyện bế tắc tột độ chỉ muốn chết, cha tôi đã kể chuyện mình bị nhiễm HIV, ông biết cách đây khoảng 10 năm trước khi anh trai tôi sắp đi Australia. Ông đi khám sức khỏe và được 2 bệnh viện lớn cho kết quả dương tính với HIV. Đau khổ không tin nổi cha đã muốn chết như chị tôi lúc đó nhưng rồi cha vượt qua và cầu nguyện rất nhiều. Sau đó ông kể đi xét nghiệm lại thì hoàn toàn âm tính (tôi nghĩ là cha nói dối kết quả đó để trấn an chị rằng chuyện gì cũng vượt qua được).

Chị lớn tôi vẫn không tin đó là sự thật cho đến khi chị đến bệnh viện cùng tôi, lúc đó cha đã chuyển qua phòng hồi sức đợi khỏe thì có thể xuất viện. Chị xem kết quả cộng với thông tin trên mạng cũng rất đau khổ, rồi phải chịu tin rằng cha tôi bị thật. Chúng tôi thống nhất với nhau tạm thời chỉ 2 chị em biết chuyện. Đau xót hơn tôi chắc rằng mẹ cũng lây nhiễm từ cha vì ngần ấy năm cha mẹ tôi vẫn sinh hoạt với nhau bình thường, tôi để ý mẹ vẫn khỏe mạnh nhưng lại sụt cân nhanh. Bề ngoài nhìn vào không thể đoán được cha mẹ tôi đang mang bệnh. Cũng có thể vì tinh thần cha mẹ luôn tốt và thời gian bệnh chưa phát tác ra ngoài cơ thể.

Tôi định sẽ âm thầm đưa cha mẹ đi xét nghiệm lại nhưng rồi lại thôi vì không muốn tinh thần mọi người khủng hoảng, mẹ tôi không thể chịu được cú sốc ngoài sức tưởng tượng này. Cha tôi cũng giấu được chúng tôi đến giờ thì ông mới có thể tiếp tục sống những ngày còn lại trong vui vẻ. Xin nói lại rằng cha tôi lây nhiễm qua đường nào chúng tôi vẫn chưa rõ vì cha không rượu chè, trụy lạc, đặc biệt không hút chích ma túy. Có thể do tai nạn hay một lần lầm lỡ ngoài luồng mà chính cha cũng không thể ngờ đến.

Nhiều ngày trôi qua tôi dằn vặt đau khổ rất nhiều, muốn hét lên với cha rằng “Cha ơi! Cha chơi bời thế nào để đến nông nỗi này, bệnh đó không ai có thể nghĩ cha và gia đình mình đang mang”. Tôi biết cha đáng trách vì để nhiễm bệnh nhưng còn đáng trách hơn là để lây nhiễm cho cả mẹ nữa. Nhưng tôi không thể nói được vì biết nếu cha mẹ biết chuyện thì tinh thần suy sụp còn làm họ chết nhanh hơn cả căn bệnh họ đang mang. Xã hội vẫn còn rất kỳ thị những người có bệnh này, chính tôi còn không dám tin căn bệnh thế kỷ này lại có ở gia đình mình, trên những người tôi hết lòng yêu thương. Rồi cha mẹ tôi sẽ phải sống sao khi bệnh phát tác ở giai đoạn cuối? Mong mọi người cho tôi lời khuyên, tôi phải làm gì lúc này? Chân thành cảm ơn.

Theo VNE

Tin liên quan

 
Chia sẻ
 

Chuyên mục: Tâm sự

« »

 

Tags: , , , , , , , , , , , ,

 


Tin mới


Xem nhiều


Tiêu điểm



Bạn có biết!


Chuyện của sao


Người đẹp


Sành điệu


Truyền hình thực tế


game offline




Desktop version | Lên đầu