Tâm sự
 

Đồng nghiệp của tôi ‘muốn biến khỏi thế giới’ đã ra đi mãi mãi

Đồng nghiệp của tôi ‘muốn biến khỏi thế giới’ đã ra đi mãi mãi


»

21:46:19 02/10/2017
Chia sẻ
 

Anh mất, tôi thay đổi nhiều, buồn một mình, hay đi một mình và hay ngồi cà phê góc quen một mình.

Đồng nghiệp của tôi ‘muốn biến khỏi thế giới’ đã ra đi mãi mãi 

ảnh minh họa

Tôi là tác giả bài viết: “Đau lòng khi biết sự thật về người đồng nghiệp mình yêu mến”. Từ khi đăng bài, có khá nhiều độc giả đã góp ý cũng như phân tích cho tôi nên làm như thế nào, thật sự lúc đó tôi đã muốn chạy ngay đến tìm anh nhưng vẫn không thể vượt qua được chính mình, thế là tôi lại né tránh. Thú thật khi gửi bài tôi chỉ nghĩ đơn giản là cho anh biết: “Anh, không thể đâu”, muốn anh biết tôi vẫn quý anh sau những thái độ nhất thời đó, nhưng thật sự kết quả nó lại theo chiều hướng khác. Độc giả nói tôi nhiều chuyện, ích kỷ, còn anh không gặp tôi nữa.

Một sáng, sau đợt công tác 3 ngày về tôi thấy bàn anh trống trơn, nghĩ có chuyện gì rồi nên hỏi đồng nghiệp, tôi biết anh nghỉ việc đột xuất sau một ngày tôi đi. Anh có nhờ gửi lại cho tôi một số thứ để giúp tôi trong công việc, những đối tác tiềm năng chiến lược anh đều giao lại cho tôi. Tôi không hề quan tâm mấy thứ đó, chỉ chú ý đến một cuốn sách anh gửi: “Thương một người đến đau lòng”. “Tuổi thanh xuân của ai cũng vậy, vì một người mà rực rỡ, cũng vì một người mà úa tàn. Tuổi thanh xuân dành trọn vẹn để thương một người đến đau lòng. Anh xin lỗi về tất cả”. Đọc bìa sách xong tôi thấy trong lòng có gì đó đang vỡ ra từng mảnh, cứ như vừa làm rơi một thứ cực kỳ quan trọng mà không biết rơi ở đâu để tìm kiếm. Tôi buồn, ngẩn ngơ, đã điện thoại và đến tìm anh đều không được, người nhà nói đi công tác chắc lâu về, còn hỏi sao tôi không đi với anh. Cứ thế anh xa tôi và gia đình, như muốn tránh mặt. Có thể anh không muốn ai đau lòng khi thấy mình bị bệnh như vậy.

Hơn một tháng sau anh mất ở Hội An, quê nội của anh. Cho đến lúc đó tôi vẫn chưa một lần được nói với anh điều gì cả, gia đình anh cũng vậy. Họ biết anh không mất vì bệnh mà mất vì thuốc ngủ quá liều và anh có nguyện vọng được chôn cất ở quê. Vậy là đến khi mất anh cũng không muốn ở cái nơi cho anh quá nhiều nỗi buồn này. Tôi nhớ anh, người đã thương tôi đến đau lòng. Anh mất, tôi thay đổi nhiều hơn, hay buồn một mình, hay đi một mình và hay ngồi cà phê góc quen một mình. Bất giác tôi nghĩ có khi nào anh cũng như tôi, lang thang đâu đó và cũng một mình?

Anh nói thích tôi cười nên hay nói những câu hóm hỉnh, nhưng nay sao anh không còn ở đây? Đến giờ tôi vẫn nghĩ anh còn đâu đây thôi, tất cả chỉ là ác mộng, nhưng không phải. Hôm nay là 100 ngày anh mất, tôi lại đang ngồi nghĩ về anh, nghĩ về những thứ đã qua và nhớ. Anh sống tốt vậy sao lại ra như thế này, tại sao anh lại thương một người như vậy, thương đến đau lòng? Mọi thứ đã kết thúc, cuộc đời này vẫn luôn phải tiếp diễn.

“Ở nơi nào đó anh hãy an hưởng những điều tốt đẹp nhất vì anh xứng được vậy hơn. Tối nay làm về sớm chắc chắn em mua rượu về nhâm nhi sự đời với anh”. Trên đây là đoạn cuối câu chuyện của anh mà tôi muốn chia sẻ. Tôi biết rất nhiều độc giả quý anh và đang mong anh vượt qua. Vâng, cuối cùng anh đã vượt qua rồi. Chào tạm biệt!

Theo VNE

Tin liên quan

 
Chia sẻ
 

Chuyên mục: Tâm sự

« »

 

Tags: , , , , , , , , , ,

 


Tin mới


Xem nhiều


Tiêu điểm



Bạn có biết!


Chuyện của sao


Người đẹp


Sành điệu


Truyền hình thực tế


v-pop




Desktop version | Lên đầu