Tâm sự
 

Thông thường, đàn ông ít khi bỏ qua cho đàn bà ngoại tình, phản bội

Thông thường, đàn ông ít khi bỏ qua cho đàn bà ngoại tình, phản bội


»

17:51:48 13/10/2017
Chia sẻ
 

Khi có chứng cứ hẳn hoi, tôi không làm gì cả, chỉ nhắn riêng với vợ là tôi muốn chia tay. Con cái lớn cả rồi, không sợ chi nữa. Thế mà mẹ tôi không chịu…

Thưa chị,

Lính trận mãi ở biên giới Tây Nam mười năm, tôi xin ra quân sớm. Đâu vào đấy mới cưới vợ, ở quê. Khi ấy tôi đã 35, vợ kém tôi 10 tuổi, 25.

Tôi làm việc ở huyện, luôn nghĩ tương lai còn vô tận phía trước, vội chi. Mẹ tôi hiu hắt vì tôi, bà như trẻ lại khi tôi cưới vợ, sinh con và làm việc gần nhà. Tôi để vợ ở nhà với mẹ, anh trai tôi từ bé đã không hợp với bà, anh lại không giỏi xoay xở, một vợ ba con khiến mẹ tôi nặng lòng quá. Tôi cứ tưởng thu xếp như tôi là báo hiếu, mẹ sẽ vui, rồi sẽ thấy được đền bù.

Thông thường, đàn ông ít khi bỏ qua cho đàn bà ngoại tình, phản bội

Nhưng mẹ chồng nàng dâu như bát to bát bé trong chạn, lắc nhẹ cũng khua. Cô vợ tôi lại thạo đồng áng chứ không mỏng mày hay hạt như mẹ. Cô ta chỉ thích đi làm lụng ở ngoài, cơm nước nhà cửa phó mặc cho mẹ tôi hết cả. Đứa con trai đầu cuả tôi mẹ chăm như con của mẹ, có lẽ chăm như chăm anh em tôi hồi ấy. Đứa con trai thứ hai của tôi ra đời, mẹ đã yếu rồi, mẹ không kể nhưng nhìn tôi biết. Vợ tôi thì không để ý, bà nội càng chăm, cô ấy càng phó mặc.

Năm cô ấy 45 tuổi, đứa con trai đầu của tôi được cô ruột của nó đưa ra HN nuôi ăn học. Đứa ở quê cũng vào cấp ba. Vợ bắt đầu theo bè bạn đi buôn hàng từ cửa khẩu giáp Lào về, kiếm khá. Mẹ tôi không ủng hộ phương án đó, nghĩ vợ làm con buôn thì sớm muộn gì cũng hỏng. Mẹ gọi phường buôn bán kiểu cô ấy là con buôn. Tôi mê say công việc, giờ nghĩ lại, thời gian không dài như tôi nghĩ, chớp mắt là 55 rồi, sắp hưu.

Quả nhiên chị ạ, vợ về qua nhà ngày mỗi thưa. Tai mắt bà con bạn bè tôi trên cửa khẩu báo rằng vợ tôi có người cô ấy hùm hạp, đường chính đường rừng đủ cả, đèn pin ánh trăng a tòng, coi chừng! Nhưng không kịp nữa rồi. Vợ người ta đến nhà khóc với mẹ tôi mà cũng dọa mẹ tôi, sẽ làm ầm lên cho cả tôi cũng mất mặt. Tôi xin nghỉ phép, âm thầm dò theo.

Khi có chứng cứ hẳn hoi, tôi không làm gì cả, chỉ nhắn riêng với vợ là tôi muốn chia tay. Con cái lớn cả rồi, không sợ chi nữa. Thế mà mẹ tôi không chịu, bà lăn ra ốm, buộc tôi phải tha thứ, buộc tôi phải hứa sẽ hòa bình trước mặt bà. Tưởng cô ta cảm động xuống nước, không ngờ, còn đành đạch lên nói tôi vu khống, tôi có người khác ở cơ quan, tôi là loại người ham vợ trẻ nhưng cưới xong thì hết quan tâm, biền biệt.

Mấy năm nay chúng tôi như kẻ thù của nhau. Con trai út cũng đã theo anh ra HN học, cô ta vẫn đi với đám bạn buôn, tôi về hưu ở nhà ôm mẹ già, gà lợn.

Bạn thân mến!

Thực ra vợ trẻ hơn chồng 10 tuổi cũng không là trẻ quá. Tầm ấy rất vừa vặn, rất xinh đôi, tính theo khoa học tâm sinh lý. Có điều, hình như các bạn đến với nhau do bạn đã 35, đứng tuổi, thôi thì tìm một cô thích hợp ở quê để báo hiếu cho mẹ. Vấn đề nằm ở chỗ đó, âu là, trai chiến trận xuất ngũ, gái quê rẻ rúng giỏi giang, cũng đầy kỳ vọng đó chứ.

Thường những người giỏi việc đồng áng thì kém việc cửa nhà, nấu nướng. Mà đã kém những việc ấy thì rất ỷ lại người giỏi hơn mình, nhất là bà nội giỏi nữa. Giá như vợ em chỉ như vậy, ta thể tất được hết, không ai toàn diện cả. Giá như mẹ em mỏng mày hay hạt, có con dâu đồng áng, bù trừ, hai người phụ nữ sống bên nhau cùng hướng yêu thương về một người là em thì tuyệt vời biết bao.

Nhưng thời buổi bon chen bán buôn thành một lớp người mới, phi thương bất phú, đàn bà cũng như đàn ông đều rất dễ ngã vào vòng tay người bên cạnh, hiểm nguy, quyền lợi, tâm tư, tiền bạc… liên quan đến nhau. Cô ấy trẻ thật so với chồng và cũng hay hay và chín muồi trong mắt gã bạn buôn. Thử đặt mình vào vị trí ấy, sẽ thấy mình dễ dàng thông cảm.

Nhưng thông thường, đàn ông ít khi bỏ quá cho đàn bà ngoại tình, phản bội. Quan niệm xưa và quan niệm đàn ông là chủ. Mẹ em cũng xưa, nhưng mẹ thương các cháu, mẹ không đánh giá cao cuộc tình của những bạn buôn với nhau, mẹ muốn em xí xóa. Mẹ quá con người quá văn minh chứ em. Mẹ thấu đáo, mẹ biết em sẽ ra sao nếu gặp người khác, mà đàn ông mấy ai “ở vậy” khi tuổi chưa đầy sáu mươi?

Em ơi, hãy xem cô ấy có ân hận chút nào không? Không thì đừng nghe mẹ, con em đã lớn, đã tung bay. Cô ấy vẫn chứng nào tật nấy thì mẹ sống đời mẹ, mình có đời của mình, đừng thui thủi lợn gà mà đau khổ. Cô ta muốn, cho muốn thế luôn, đi là đi hẳn, con cái của mình, cô nó, mình và bà nội đã từng, giờ vẫn như vậy thôi. Đây là thời điểm hai người xa nhau ra để suy nghĩ. Em là cựu binh, công việc ở huyện đã lâu, em có đủ chín chắn mà, hãy tự tin và tự nhiên với bi kịch này, không cá biệt, không thê thảm, không bế tắc gì cả, nhé.

Theo Nông nghiệp

Tin liên quan

 
Chia sẻ
 

Chuyên mục: Tâm sự

« »

 

Tags: , , , , , ,

 


Tin mới


Xem nhiều


Tiêu điểm



Bạn có biết!


Chuyện của sao


Người đẹp


Sành điệu


Truyền hình thực tế


tình yêu




Desktop version | Lên đầu