Tâm sự
 

Từ sau ngày vợ mất vì sinh non, đêm nào chồng cũng nghe thấy tiếng nức nở lạ

Từ sau ngày vợ mất vì sinh non, đêm nào chồng cũng nghe thấy tiếng nức nở lạ


»

15:54:11 03/10/2017
Chia sẻ
 

Chúc mừng cậu nhé! Lấy được người chồng tài giỏi như Bình. Mọi người nâng ly chúc mừng cho ngày vui của mình mà sao Hà lại thấy có sự bất an, chông chênh ở đâu đó. Quay sang nhìn Bình, Hà giấu hơi thở dài đi.

Từ sau ngày vợ mất vì sinh non, đêm nào chồng cũng nghe thấy tiếng nức nở lạ 

ảnh minh họa

 Bình đang mải mê bên những ly rượu, những chúc tụng của bạn bè mà quên luôn cả Hà. Ấy cũng chính là điều khiến Hà cảm thấy chông chênh ở cuộc hôn nhân này: Sự vô tâm.

Bình tài giỏi, Hà công nhận. Bình có tài ăn nói, khéo léo, Hà cũng không phủ nhận. Bình rất chiều chuộng Hà, rất yêu Hà, Hà cũng không nói nói sai. Nhưng, sự vô tâm của Bình, làm Hà thấy tủi thân nhiều lắm. Mà mới gần đây, Bình mới như vậy. Chính xác hơn, là từ khi có được Hà. Và nếu như không có cái thai 3 tháng đang ở trong bụng thì chắc đám cưới này cũng không được tổ chức vội vã như vậy đâu.

Hà đã đắn đo trước đám cưới rất nhiều. Nhưng nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại, con người có ai là hoàn hảo đâu, đến Hà cũng có khuyết điểm đấy thôi. Sự vô tâm kia của Bình, cũng mới phát sinh, Hà nghĩ có thể sửa chữa được nó. Có ai ngờ…

- Anh à, em hơi mệt, anh hủy hẹn với bạn về với em được không? – Giọng Hà thều thào

- Không được, cuộc hẹn này anh đã đặt lâu lắm rồi. Em mệt thì lên giường nghỉ đi. Tý anh về.

Nước mắt Hà rơi xuống. Kết hôn đã hơn một tháng rồi mà chưa có ngày nào Bình về nhà trước 10 giờ tối. Và hôm nay, một tý của Bình cũng đến 2 giờ sáng. Bầu bí mệt mỏi, Hà rất cần có người bên cạnh động viên, an ủi, lấy tinh thần. Ấy thế mà Bình, một câu hỏi han cũng không có. Quan tâm kiểu của Bình chính là:

- Em nghỉ làm đi. Mệt thì ở nhà ngủ, anh nuôi.

Hà cười nghẹn ngào, nước mắt tiếp tục rơi xuống. Cái thai đến tháng thứ 7…

Rầm…

Hà thấy trời đất trước mắt đảo lộn, bụng đau ghê gớm. Hà bị choáng nên trượt chân ngã. Lê đến bàn uống nước, Hà với điện thoại bấm số Bình. Chỉ nhận được những tiếng tút dài. Hà đành bấm gọi cho em gái mình rồi ngất lịm. Đồng hồ điểm 11 giờ đêm…

- Chị nhà đã mất vì sinh khó. Anh hãy nén lại đau thương. Xin chia buồn cùng gia đình.

Nhìn đứa con trai bé bỏng hơi thở yếu ớt được chuyển vào lồng kính chăm sóc đặc biệt, còn Hà, người được phủ khăn trắng chuyển ra ngoài, Bình bàng hoàng. Cứ ngỡ mình đang trải qua cơn ác mộng chứ không phải sự thật.

Bình suy sụp, suy sụp thực sự. Nếu hôm đó, Bình nghe điện thoại của Hà thì Hà đã không bị mất quá nhiều máu mà bỏ mạng khi sinh non. Nhưng có đau, có tự trách, có dằn vặt cũng chẳng thay đổi được gì. Hà đã mất, đã không còn bên cạnh Bình nữa vì chính sự vô tâm, ích kỉ của Bình. Và…

Bình giật mình thảng thốt vì tiếng khóc nức nở dưới gầm giường đó đánh thức. Mở mắt ra, trợn trừng nhìn xung quanh, màn đêm tối om, tĩnh lặng đến lạnh người. Con trai Bình đang ngủ ngon trong vòng tay bà nội, đâu có khóc. Tiếng khóc văng vẳng đó là của ai… Lẽ nào nhà có ma. Mà mỗi lần nhìn con, Bình lại nghĩ đến Hà, tiếng chuông điện thoại định mệnh hôm ấy lại hiện về.

Bình ra ngoài uống ly nước lấy lại tinh thần rồi thao thức đến sáng. Ngày hôm sau, vừa chìm sâu vào giấc ngủ, Bình lại tiếp tục nghe thấy tiếng khóc nức nở đó phát ra dưới gầm giường. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Không lẽ có ma thật. Dưới gầm giường kia, có thứ gì mà lại tạo thành tiếng nức nở vậy cơ chứ. Dồn hết can đảm, Bình ra bật đèn rồi nhìn xuống gầm giường. Mắt Bình tối sầm lại, dưới gầm giường chẳng có gì ngoài mấy bộ đồ trẻ con. Tại sao chúng lại xuất hiện dưới gầm giường này cơ chứ.

Bình lấy tay, lôi đống quần áo ấy ra. Chúng được gấp rất gọn gàng, có lẽ , Hà đã chuẩn bị sẵn mọi thứ cho ngày sinh con. Nước mắt Bình rơi xuống. Phải rồi, từ lúc Hà có con đến giờ, đã bao giờ Bình đưa Hà đi khám thai, đi mua bất cứ thứ đồ gì cho con đâu cơ chứ. Bình hận, hận bản thân lắm, giờ Bình chỉ muốn đập đầu chết quách đi cho xong. Đưa tay nắm chặt mấy bộ quần áo, Bình sờ thấy một vật cưng cứng. Lật quần áo lên, đó là một cuốn sổ nhỏ màu xanh, nhật kí của Hà.

Từng dòng, từng chữ trong đó, chẳng có một lời nào là oán thán Bình mà sao Bình lại thấy cay đắng, dằn vặt đến như vậy cơ chứ. Hà kể cho con trai nghe việc Hà làm mỗi ngày vì con nhưng tuyệt nhiên không có một lời nào nhắc đến Bình. Hình như, Bình đã không còn tồn tại quá nhiều trong tâm trí Hà nữa. Cầm số quần áo đó cùng cuốn nhật kí ra vườn, Bình châm lửa đốt nó, chắp tay lên trời, Bình mong Hà tha thứ. Bình hứa sẽ chăm sóc con thật tốt. Và chẳng thể tin nổi, ngày hôm sau, tiếng khóc nức nở cũng chẳng còn nữa.

Câu chuyện nghe có vẻ hoang đường nhưng với người đã trải qua như Bình thì đó là nỗi đau, nỗi sâu cay, là bài học về đạo làm chồng. Tiền quan trọng lắm nhưng không quan trọng bằng hạnh phúc gia đình. Sự vô tâm của người làm chồng có thể giết chết một cuộc hôn nhân. Vợ là người quan trọng nhất, đừng để những phút giây vui vẻ, hào nhoáng của thế giới bên ngoài cuốn đi hạnh phúc giản dị nhưng đích thực.

Theo Webtretho

Tin liên quan

 
Chia sẻ
 

Chuyên mục: Tâm sự

« »

 

Tags: , , , , , , , , ,

 


Tin mới


Xem nhiều


Tiêu điểm



Bạn có biết!


Chuyện của sao


Người đẹp


Sành điệu


Truyền hình thực tế


âm nhạc




Desktop version | Lên đầu