Tâm sự
 

Về quê ăn cỗ tôi bị nôn ra máu, anh em ruột thịt ngang nhiên đi xem bói giờ tôi chết

Về quê ăn cỗ tôi bị nôn ra máu, anh em ruột thịt ngang nhiên đi xem bói giờ tôi chết


»

14:23:42 07/10/2017
Chia sẻ
 

‘Chị em tôi vừa đi xem bói rồi, thầy ấy bảo cậu không qua nổi đêm nay nữa đâu, đừng có mà đòi đi viện nữa tiền mất mà chẳng chữa nổi’…

Đã 10 năm rồi chưa về quê ăn giỗ bố mẹ, nhiều lần khất do điều kiện kinh tế khó khăn nên tôi không thể về được. Kỳ này vợ chồng tôi quyết định bán hết lợn gà và cả con trâu nữa mới đủ để cả gia đình về giỗ bà. Dù không có điều kiện lắm nhưng gặp anh em cũng phải làm thế nào cho mọi người không chê bai mình nghèo. Nghĩ vậy nên vợ chồng tôi mua cho mỗi thành viên vài bộ đồ đẹp để mặc và mua cho mỗi nhà một gói quà kha khá để mọi người khỏi khinh.

Lâu không về quê mọi thứ thay đổi quá, nhà ai cũng to đẹp khang trang, nhà mấy ông anh tôi khấm khá lên nhiều rồi. Thấy cuộc sống mọi người có của ăn của để khiến tôi mừng cho anh chị vô cùng. Thấy gia đình tôi về mọi người mừng lắm, tụ tập đón từ cả một tiếng trước. Nhìn thấy các anh già đi tôi không cầm nổi nước mắt, thời gian đã chia lìa anh em tôi quá lâu rồi. Không khí trong căn nhà là những tiếng cười nói những câu chuyện ngày xưa ôn lại và lời hỏi han chuyện làm ăn của mọi người hiện tại. Vui lắm cảm giác ấm áp của quê hương tràn ngập trong người.

Về quê ăn cỗ tôi bị nôn ra máu, anh em ruột thịt ngang nhiên đi xem bói giờ tôi chết

Vợ chồng tôi quyết định bán hết lợn gà và cả con trâu nữa mới đủ để cả gia đình về giỗ bà (Ảnh minh họa)

Hôm sau là ngày giỗ của mẹ tôi, lâu rồi không uống thứ rượu quê khiến tôi chỉ mới làm có vài chén đã cảm thấy trong người khó chịu rồi, sau đó là không thể uống được nữa tôi vào nhà nằm. Vừa đặt lưng lên giường trong cổ họng tôi như có cái gì chảy ra, rồi ộc một cái toàn máu là máu chảy ra khiến tôi khiếp sợ, bụng đau dữ dội cảm giác như cái chết cận kề bên cạnh.

Mọi người thấy vậy vội vàng chạy vào xem tôi thế nào, mỗi người một tay, người thì xoa bụng người thì xoa dầu gió, người thu dọn, không ai còn tâm trạng ăn cỗ nữa. Có lẽ vợ tôi là người lo lắng nhất, nước mắt ngắn nước mắt dài của em cứ lăn ra, có ai đó bảo cho tôi đi viện gấp thì vợ tôi bảo:

- Em cũng muốn đưa anh đi viện lắm nhưng hiện tại trong túi vợ chồng em chỉ còn lại 4 triệu đủ để về quê thôi. Hay các anh có tiền không cho em vay mượn để khi nào về rồi em sẽ gửi trả các bác.

Vợ tôi vừa dứt lời mọi người liền lảng hết ra không ai nói năng gì, còn tôi thì càng ngày càng đau như đứt từng khúc ruột, cứ nằm đó thỉnh thoảng máu trong mồm lại ứa ra. Vợ tôi lại đưa khăn lên lau mà nhìn mắt cô ấy đỏ hoe khiến tôi càng thêm đau nữa. Vợ tôi thủ thỉ:

- Anh cố chịu đau chút em sẽ đi nài nỉ mọi người cho vay tiền, anh không chết được đâu.

Đến lúc đau quá không chịu nổi tôi gọi mọi người lại để nói chuyện:

- Em đau lắm rồi các bác cho em vay chút tiền đi viện chứ em không chịu nổi nữa đâu.

Bà chị hai từ đâu thở hổn hển vội vàng nói:

- Chị em tôi vừa đi xem bói rồi, thầy ấy bảo cậu không qua nổi đêm nay nữa đâu, đừng có mà đòi đi viện nữa tiền mất mà chẳng chữa nổi.

Về quê ăn cỗ tôi bị nôn ra máu, anh em ruột thịt ngang nhiên đi xem bói giờ tôi chết

(Ảnh minh họa)

Vợ tôi khóc gầm lên:

- Ôi trời ơi, các chị có còn tình người nữa không, chồng em nằm đây máu cứ ứa ra cả tiếng đồng hồ rồi mà chẳng ai thèm chở đi bệnh viện, trong khi đấy lại có thời gian đi xem bói giờ chết thế này. Em biết chúng em nghèo nên mọi người sợ chồng em mà chết thì không có ai trả tiền cho chứ gì. Em hứa với các bác đã mượn ai thì dù chồng chết em cũng sẽ trả mọi người không thiếu một xu, cứu người như cứu hỏa em cầu xin các anh các chị.

Lời vợ tôi dứt một hồi rồi mà không có ai nói gì khiến tôi có cảm giác đau như cắt da cắt thịt, đau cả về tinh thần lẫn cơ thể. Thật không ngờ những người anh người chị người cháu mà tôi khắc khoải nhớ nhung từng ngày là đây. Đến khi gặp hoạn nạn mới biết được tấm lòng của nhau, đau quá. Đúng lúc tưởng như cái chết đang cầm chắc thì anh cả ở đâu thở hổn hển nói:

- Tôi vừa đi mượn được hơn chục triệu bây giờ tôi sẽ đưa chú đi viện, tôi không thể để chú chết tức tưởi thế này được.

Nghe anh nói mà tôi mừng rơi nước mắt, vậy là hy vọng sống của tôi vẫn còn. Có tiền rồi anh cả và mọi người vội vàng chở tôi đi cấp cứu. Tưởng như cái chết cận kề nhưng bệnh của tôi chỉ là xuất huyết dạ dày do dùng rượu nặng quá nên bị sốc, cũng may anh trai cho mượn tiền tôi đã thoát được tử thần và gia đình tôi lại được đoàn tụ.

Sau hôm ấy tôi mới thực sự hiểu được ai là người tốt thật sự với mình, tuy bên ngoài tôi vẫn tỏ thái độ bình thường với mấy người anh người chị cay độc nhưng bên trong tôi uất ức mỗi khi nghĩ về giây phút giành giật giữa sự sống và cái chết. Tôi thề sẽ trả ơn xứng đáng cho bác cả để cho những con người coi đồng tiền nặng hơn tình anh em kia phải sáng mắt ra.

Theo Ngoisao

Tin liên quan

 
Chia sẻ
 

Chuyên mục: Tâm sự

« »

 

Tags: , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,

 


Tin mới


Xem nhiều


Tiêu điểm



Bạn có biết!


Chuyện của sao


Người đẹp


Sành điệu


Truyền hình thực tế


cosplay




Desktop version | Lên đầu