Tâm sự
 

Vợ sinh đôi hai đứa dính liền, chồng bỏ đi vì tiếc tiền chữa trị

Vợ sinh đôi hai đứa dính liền, chồng bỏ đi vì tiếc tiền chữa trị


»

12:05:45 08/10/2017
Chia sẻ
 

Tỉnh dậy, nghe nói anh đã bỏ đi, chị không khóc, chị cũng không sụp đổ, không tuyệt vọng dù tim chị đau đớn cả trăm ngàn lần bởi chị còn phải sống để lo cho hai đứa con tội nghiệp.

Anh chị có đủ tình yêu, sức khỏe để bắt đầu cuộc sống vợ chồng. Tuy điều kiện của cả hai còn khó khăn nhưng chị tin, chỉ cần anh chị đồng lòng với nhau thì khó khăn nào cũng sẽ vượt qua được thôi. Sau khi về làm vợ anh, chị cố gắng nhất có thể để cuộc sống khó khăn của hai vợ chồng tốt hơn. Chị đảm đang, nhanh nhẹn, quán xuyến êm đẹp hết mọi chuyện trong nhà nên anh vui lắm, yên tâm lo công việc của mình. Cả hai vợ chồng chẳng quản ngại khó khăn, chăm chỉ lao động để mong sau này cuộc sống của con cái mình sẽ đỡ khổ.

Căn nhà nhỏ tuy vật chất chẳng đầy đủ nhưng tiếng cười, niềm vui chẳng khi nào thiếu. Chị tính sinh con luôn nhưng thấy hoàn cảnh hai vợ chồng còn khó khăn quá nên quyết định kế hoạch. Đợi một thời gian kinh tế có chút ít để ra thì chị sẽ thả để mang bầu. Nhưng người tính sao lại với trời. Phát hiện mình mang thai, chị vừa mừng vừa lo. Thấy chị lo lắng, anh mỉm cười động viên:

-Trời sinh voi sinh cỏ mà, em cứ yên tâm tĩnh dưỡng để mẹ con đều khỏe, việc còn lại cứ để anh lo.

Đến tháng, chị đi siêu âm, bác sĩ nói chị mang song thai. Nghe thông báo, chị rơi nước mắt, vừa mừng vừa sợ hơn. Hai đứa con nối nhau cùng chào đời thế này, chị chỉ sợ “trời sinh voi mà chẳng sinh cỏ” thôi. Nhưng đây có lẽ cũng chính là món quà lớn ông trời ban tặng cho anh chị. Ai biết tin cũng tới nhà chúc mừng. Bác sĩ nói song thai phát triển tốt, mọi thứ đều ổn, hơn nữa vì điều kiện gia đình còn khó khăn, chị cũng muốn tiết kiệm chi phí cho chuyện sinh nở sau này nên không đi siêu âm thai nữa.

Vợ sinh đôi hai đứa dính liền, chồng bỏ đi vì tiếc tiền chữa trị

Nghe thông báo, chị rơi nước mắt, vừa mừng vừa sợ hơn. (Ảnh minh họa)

Một đêm chị nằm mơ thấy một giấc mơ kinh hãi. Chị thấy có hai đứa trẻ, khuôn mặt rõ ràng đang vẫy tay gọi chị nhưng chúng không thể chạy lại gần chị, chỉ biết với với, nhìn xuống dưới, chị rùng mình phát hiện ra chúng bị dính chặt vào nhau. Hét lên một tiếng, chị mở mắt ra mới biết là mơ. Nhưng tại sao lại có giấc mơ ấy chứ. Chị lo sợ, một mặt chị muốn đi khám, mặt khác chị lại sợ giấc mơ kia là điềm báo. Rồi chị quyết định phó mặc cho ý trời.

Chị nhập viện sinh con. Trong nhà có bao nhiêu tiền bạc, anh mang hết theo người rồi chạy vào viện theo chị với đủ thứ lỉnh kỉnh. Cơn đau vượt cạn làm chị gần như ngất đi. Chị nghe các bác sĩ nói có vấn đề gì đó, chị không thể sinh thường, buộc phải sinh mổ. Chị sợ hãi, nắm chặt tay bác sĩ thều thào:

-Nếu có mệnh hệ gì, xin hãy cứu lấy con tôi!

Chị cố gắng giữ mình tỉnh trong ca sinh mổ để được nhìn thấy con. Nào ngờ, tiếng khóc của các con khiến chị đứng hình. Hai đứa con của chị, một trai một gái nhưng chúng lại dính liền nhau, tệ hơn, chúng có chung 1 đôi chân. Chị ngất lịm ngay khi bác sĩ trao tay hai đứa trẻ.

Nghe bác sĩ gọi vào nhận con, chứng kiến hình hài hai đứa con sau 9 tháng mong đợi, anh tuyệt vọng, chán nản vô cùng. Nghĩ tới gia cảnh còn quá nghèo kia, anh biết làm sao để vượt qua đây? Sợ hãi trước tương lai vất vả nên đã lén lút rời bỏ mẹ con chị.

Vợ sinh đôi hai đứa dính liền, chồng bỏ đi vì tiếc tiền chữa trị

Mắt anh tối sầm lại, miệng há hốc khi trước mắt anh, tại căn nhà cũ. (Ảnh minh họa)

Tỉnh dậy, nghe nói anh đã bỏ đi, chị không khóc, chị cũng không sụp đổ, không tuyệt vọng dù tim chị đau đớn cả trăm ngàn lần bởi chị còn phải sống để lo cho hai đứa con tội nghiệp.

10 năm sau…

Anh lưu lạc nơi xứ người là 10 năm anh biệt tích và không liên lạc với bất cứ ai ở nhà. Lý do thì vẫn là sợ khổ khi ở với mẹ con chị. Có khi hai đứa con đó của anh cũng đã chẳng còn sống được trên đời vì chúng dị dạng đến thế cơ mà. Nhưng dù sao, đó vẫn là vợ, là con anh, anh quyết định quay về thắp cho họ nén hương cho chọn nghĩa thì…

Mắt anh tối sầm lại, miệng há hốc khi trước mắt anh, tại căn nhà cũ. Tiếng trẻ con bi bô cười nói với nhau rất vui vẻ. Anh lén ngó vào thì chết đứng trước cảnh hai đứa trẻ, bé gái thì không có chân nhưng khuôn mặt rất xinh xắn, miệng nở nụ cười sáng, bé trai thì đang cầm chiếc bánh trên tay bóc rồi đưa bé gái, nó gọi bé gái bằng chị. Bé trai nhìn lành lặn, nhanh nhẹn, hoạt bát lắm. Hai đứa trẻ, nhìn giống anh vô cùng. Lẽ nào chúng chính là con anh. Rồi tiếng chị gọi hai đứa vào ăn cơm làm nước mắt anh ứa ra.

Chị không bỏ cuộc, vượt lên khổ cực để chăm sóc con nhỏ mà không muốn nhờ vả ai và không bỏ mặc con như anh. Con anh, biết yêu thương, chăm sóc, đùm bọc nhau như vậy. Bất giác, anh thấy xấu hổ. Anh đã làm gì vậy cơ chứ, chỉ vì sự ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình mà bỏ rơi mẹ con chị. Giờ nhìn vào sự cố gắng, vượt qua gian khó của mẹ con chị mà anh vừa ngưỡng mộ, cảm kích vừa hối hận tột cùng. Liệu anh còn có cơ hội quay lại với mái ấm gia đình mà anh đã rời bỏ suốt 10 năm nay rồi không?

Theo Nắng/Phununews

 
Chia sẻ
 

Chuyên mục: Tâm sự

« »

 

Tags: , , , , , , , , , , , , , ,

 


Tin mới


Xem nhiều


Tiêu điểm



Bạn có biết!


Chuyện của sao


Người đẹp


Sành điệu


Truyền hình thực tế


giới tính




Desktop version | Lên đầu