Tâm sự
  MỚI NHẤT
Mất việc nên chồng tôi trở nên khó tính và lười biếng

Mất việc nên chồng tôi trở nên khó tính và lười biếng


»

16:31:22 13/06/2018
Chia sẻ
 

Mỗi khi tôi nói đến chuyện tìm việc, chồng tôi lại gạt đi với quan điểmcó chết đâu mà lo”.

Mất việc nên chồng tôi trở nên khó tính và lười biếng - Hình 1 

ảnh minh họa

Tôi 38 tuổi, chồng hơn tôi 5 tuổi, kết hôn được 14 năm. Về cơ bản cuộc sống của chúng tôi cũng tạm ổn, có nhà, có một chút tài sản tiết kiệm và hai đứa con đang học lớp 4. Chúng tôi kết hôn khi hai bên gia đình cũng rất khó khăn, thuê một căn nhà nhỏ để sinh sống. Sau 7 năm, nhờ cố gắng và một chút may mắn, hai vợ chồng tự mua được một mảnh đất và xây nhà. Công việc, mọi thứ đang thuận lợi thì đến cuối năm 2016, chồng tôi bị mất việc. Thực sự là lúc đó tôi bị khủng hoảng cả về tinh thần và kinh tế, vừa phải lo động viên chồng đi kiếm việc, vừa phải lo kinh tế. Có chút tiền tiết kiệm nhưng tôi không muốn rút ra, vì quan điểm của tôi còn sức khỏe còn làm ra được. Nhưng chồng tôi không vậy, khó khăn cứ lấy ra mà tiêu. Vậy là chúng tôi bất đồng quan điểm.

Tôi động viên chồng tìm việc làm, vì tiền tiết kiệm để phòng lúc khó khăn, ốm đau, bố mẹ hai bên đều cao tuổi. Mỗi khi tôi nói đến chuyện tìm việc, chồng tôi lại gạt đi với quan điểm “có chết đâu mà lo”. Đã vậy mọi việc trong nhà, cơm nước, con cái anh phó mặc cho tôi, cả ngày nằm xem điện thoại, ngủ, đến bữa gọi dậy thì ăn. Nếu muốn chồng làm việc gì tôi phải nói rõ, nhờ vả. Chồng chỉ làm đúng y lời tôi dặn. Ví dụ tôi nhờ anh ở nhà giặt quần áo, anh bỏ vào máy giặt, xong rồi để đó, không phơi…

Chồng tôi trở thành một con người thụ động, chỉ đâu đánh đó. Thực sự đã có lúc tôi muốn buông tay, nhưng nghĩ lại, lúc khó khăn nhất chúng tôi vượt qua được, giờ có chút của ăn của để, chồng mới chỉ mất việc, sức khỏe có, một số mối quan hệ công tác cũng có, vậy mà lại buông bỏ, rồi còn hai đứa con nữa. Vả lại chồng tôi cũng mới chỉ mất việc, chỉ cần cố gắng mọi chuyện sẽ được giải quyết.

Một năm sau, nhờ các mối quan hệ công tác của tôi, chồng đi làm cho một doanh nghiệp nhỏ với mức lương khiêm tốn, thời gian khá nhàn rỗi. Tôi động viên chồng kết hợp làm ăn riêng. Trong công việc tôi cũng có một số mối quan hệ khá tốt, có thể giúp đỡ cho công việc của anh, nhưng anh không chịu hợp tác, bằng lòng với mức lương 4 triệu/tháng. Mỗi tháng chồng đưa cho tôi 3 triệu, để lại một triệu tiêu vặt, coi như vậy là xong trách nhiệm, còn mọi việc thế nào tôi tự lo. Một số việc tôi có thể tự gánh vác, nhưng có những việc hợp tác, giao dịch cần có người đàn ông, nhưng chồng tôi nhất quyết không chịu, còn nói tôi tham tiền.

Chồng tôi thường xuyên quát nạt, chửi mắng con với những từ ngữ rất khó nghe. Anh bắt con không được xem tivi nhưng bản thân anh lại không thể rời điện thoại. Việc học của con anh không bao giờ ngó ngàng tới. Anh có thể đi uống rượu, giao lưu bạn bè cả ngày nhưng rất miễn cưỡng hoặc không chịu khi tôi bảo cho con đi chơi hoặc nhờ việc gì đó. Đã không ít lần chúng tôi cãi nhau chỉ vì phương pháp dạy con. Tôi nghĩ dạy con phải từ từ, không phải cứ quát mắng, đánh đập con là giải pháp.

Tôi không biết thế nào để chuyên gia và mọi người hiểu, nhưng thực sự tôi rất mệt mỏi, bế tắc. Tôi muốn chồng hiểu để với vợ, có trách nhiệm với con cái. Chồng tôi lại không hiểu điều đó, cho rằng tôi tham tiền. Cả hai không có tiếng nói chung và tôi rất mệt mỏi. Mong nhận được lời từ chuyên gia và bạn đọc. Tôi xin cảm ơn.

Theo VNE

Tin liên quan

 
Chia sẻ
 

Chuyên mục: Tâm sự

 

Tags: , , , , , , ,

 


Tin mới











Desktop version | Lên đầu